244 lượt xem

AC Milan: 2 thất bại liên tiếp? Liệu có rơi vào khủng hoảng?

AC Milan đã trở thành một trong những đội bóng mạnh mẽ nhất của mùa giải 2020/2021, giữ vững ngôi đầu bảng hết vòng đấu này đến vòng đấu khác, và hiện đang cách đội đứng sau 2 điểm. Tuy nhiên, những màn trình diễn gần đây của Rossoneri lại không được như kỳ vọng, khi họ trở thành “nạn nhân” của Atalanta và phải nhận lấy trận thua thứ hai ở Serie A mùa giải này, sau đó chạm trán với đối thủ cùng thành phố, Internazionale Milan, ở Coppa Italia và nếm trải thất bại thứ hai liên tiếp.
Thua hai trận liên tiếp, chuyện gì đã xảy ra với AC Milan hình ảnh
Ở cả 2 trận đấu được đề cập, Milan rõ ràng đã gặp khó khăn trong việc phát triển bóng, bế tắc ở khu vực 1/3 cuối sân đối phương, và cực kỳ chật vật trong việc tạo ra các cơ hội. Các cầu thủ của Stefano Pioli không chỉ trông tuyệt vọng hơn bao giờ hết khi cố gắng chống đỡ những đợt tấn công, mà còn cả khi tìm cách vượt qua chiến thuật pressing của đối phương và tạo ra các cơ hội thực sự nguy hiểm khi kiểm soát bóng.
Những nỗ lực của Rossoneri đã không thành công và khiến họ bị loại khỏi Coppa Italia, đó là một nỗi thất vọng lớn tiếp nối theo sau sự bất lực trước Atalanta.
Trong bài viết này, chúng ta sẽ xem xét các chiến thuật của Milan trong 2 trận đấu vừa qua và thực hiện phân tích để xác định xem 2 thất bại liên tiếp này chỉ đơn giản là trùng hợp và chủ yếu là vì không may, hay họ đang thực sự gặp khó khăn trong một số khía cạnh cụ thể.
CHIẾN THUẬT PRESSING CỦA ATALANTA ĐÃ HẠN CHẾ MILAN VÀ THỬ THÁCH KHẢ NĂNG SÁNG TẠO CỦA HỌ
Mặc dù không có được sự phục vụ của 2 cầu thủ thường xuyên đá chính là Hakan Çalhanoğlu và Alessio Romagnoli, Pioli vẫn lựa chọn sử dụng đội hình 4-2-3-1 quen thuộc trước đội hình 3-4-1-2 ưa thích của Atalanta. Nhìn vào các đấu pháp của họ, trên “giấy tờ”, cả 2 đội đều có khả năng tìm ra cách để triển khai tấn công một cách trơn tru và tạo ra các cơ hội. Tuy nhiên, những gì đã diễn ra trong thực tế thì không như vậy. Phong cách triển khai bóng linh hoạt thường thấy của Milan đã không hoạt động hiệu quả và khiến họ thất bại trong việc xuyên phá các cấu trúc pressing của Atalanta.
Trong nửa đầu mùa giải, Milan rõ ràng là một đội bóng tổ chức tấn công rất tuyệt vời, nhưng giờ đây, họ thường tỏ ra đầy chật vật trong việc xuyên thủng các đấu pháp phòng ngự của đối phương. Nhận thức được chiến thuật “một kèm một” được thực hiện rất “gắt” của Atalanta, Milan cũng đã “đáp lại” bằng một kế hoạch cụ thể của riêng mình trong nỗ lực đưa bóng đến khu vực 1/3 cuối sân đối phương. Ban đầu, họ tập trung vào việc tạo ra tình trạng overload (tập trung đông người) ở cánh phải, mang đến nhiều khoảng trống và sự tự do hơn cho hậu vệ trái Theo Hernández, một trong những “nhân vật chính” của Rossoneri trong khâu tấn công.
“Chuyển hướng tấn công” (switch of play) là một cách tiếp cận mà Milan đã áp dụng rất nhiều lần trong xuyên suốt mùa giải, nhưng nó đã không hoàn toàn thành công trước La Dea. Họ trở nên dễ đoán và thường không tận dụng được những cơ hội mà đấu pháp này tạo ra vì chiến thuật “một kèm một” cực kỳ kỷ luật của Atalanta và những hành động thiếu mạnh mẽ của Milan ở khu vực 1/3 cuối sân đối phương. Hernández không thể tạo ra được các cơ hội chất lượng và thường xuyên đánh mất quyền kiểm soát bóng – điều này dẫn đến hệ quả là có rất nhiều đợt tấn công của Milan bị kết thúc sớm.
milan
Milan tạo ra tình trạng “overload” ở cánh phải và mở ra một khoảng trống lớn ở cánh trái để Hernández sử dụng.
Đội bóng của Gian Piero Gasperini đã đối phó rất tốt với các đấu pháp triển khai tấn công của Milan. Họ thường đặt rất nhiều nỗ lực vào việc pressing và các hành động trong giai đoạn không kiểm soát bóng, đồng thời, luôn cố gắng phong tỏa những “tuyến đường” chuyền bóng ở các khu vực bên trong trung lộ. Mặc dù đã để cho Milan có được một vài cơ hội vào đầu trận đấu, nhưng Atalanta đã điều chỉnh chiến thuật pressing của mình thậm chí còn tốt hơn và gây khó khăn cho việc triển khai bóng từ hàng thủ của Milan.
Vì đối phương thực hiện “phòng ngự một kèm một” cực kỳ chặt chẽ, Rossoneri đã không tìm được những phương án lý tưởng cho việc phát triển bóng và chẳng thể mở ra các “tuyến đường chuyền bóng” với những pha di chuyển không bóng. Điều này đã khiến Milan phải sử dụng nhiều đường chuyền dài hơn bình thường, khiến cho sự hiệu quả trong khâu tấn công của họ bị giảm đi cực kỳ nhiều.

Mặc dù sở hữu trong đội hình một target-man tuyệt vời với sự hiện diện của Zlatan Ibrahimović, nhưng các pha pressing dồn dập của Atalanta đã không cho phép họ cầm bóng một cách chậm rãi để “ngắm nghía” cẩn thận và tạo ra các cơ hội. Điều này thậm chí còn khiến cho thủ môn Gianluigi Donnarumma phải thường xuyên tham gia vào việc phát triển bóng của đội và anh đã kết thúc trận đấu với 4 đường chuyền dài đến tiền đạo người Thụy Điển trong những nỗ lực thoát khỏi các lớp pressing của đối phương và đưa bóng ra phía sau hàng thủ La Dea của Milan.

Thua hai trận liên tiếp, chuyện gì đã xảy ra với AC Milan hình ảnh
Milan buộc phải đưa thủ môn của họ tham gia vào khâu phát triển bóng vì chiến thuật “một kèm một” cực kỳ kỷ luật của Atalanta. Anh đã thường xuyên thực hiện những đường chuyền dài đưa bóng trực tiếp lên cho hàng công.
Milan cũng tỏ ra rất chật vật trong khâu phòng ngự. Atalanta đã trình diễn khả năng tấn công khét tiếng của mình với rất nhiều những tình huống di chuyển cực kỳ thông minh. Họ có thể tạo ra các khoảng trống ở những khu vực then chốt và khai thác chúng bằng các pha phối hợp nhanh, Rossoneri đã không thể ứng phó với điều này. Chiến thuật phòng ngự của Milan đã không thành công và họ thường có các tình huống “dồn quân” về một phía, trong khi để cho đối phương có những cầu thủ được tự do ở các khu vực rất lý tưởng.

Điều này cho phép Atalanta phát triển bóng thông qua một số “tuyến đường” rộng mở, nhưng đồng thời họ cũng có khả năng xuyên phá các tình huống “overload” phòng ngự của Milan nhờ những pha di chuyển đầy thông minh ở trong và xung quanh vòng cấm. Các hành động và khả năng ra quyết định trước áp lực từ đối phương của Milan hóa ra là vấn đề chính cả trong khâu phòng ngự và tấn công của họ.

Hernández cũng là một điểm yếu của Milan trong giai đoạn phòng ngự, khiến họ gặp phải một số khó khăn. Vì vai trò của cầu thủ người Pháp trong khâu tấn công, anh thường rời khỏi vị trí của mình, mở ra khoảng trống để Atalanta khai thác. Các hành động phòng ngự của Hernández trong những lúc anh có thể quay về kịp thời cũng không phải luôn chính xác.

Trong ví dụ dưới đây, anh đang di chuyển lên để đối đầu với wing-back Hateboer, đó sẽ là một quyết định thông minh nếu phần còn lại của hàng thủ không có xu hướng duy trì trạng thái co cụm, giữ cự ly hẹp. Tuy nhiên, thực tế thì hoàn toàn trái ngược. Hàng thủ Rossoneri sẽ tái tổ chức theo khi Hernández hành động như vậy, mở ra những khoảng trống cho các cầu thủ của La Dea khai thác. Các tiền vệ của Milan nên hỗ trợ phòng ngự nhiều hơn trong tình huống này.

Thua hai trận liên tiếp, chuyện gì đã xảy ra với AC Milan hình ảnh
Một tình huống tổ chức tấn công của Atalanta, kéo hậu vệ trái của Milan di chuyển lên và tạo ra khoảng trống.
Trong khi Sandro Tonali và Franck Kessié được chỉ đạo phải thường xuyên lui xuống rất thấp để hỗ trợ phòng ngự cùng các hậu vệ và tạo ra những phương án chuyền bóng, thì Matteo Pessina và Marten de Roon được chỉ đạo phải kèm 2 cầu thủ này thật chặt để hạn chế không gian hành động của họ. Milan đã cố gắng tạo ra lợi thế quân số trước Atalanta khi bóng vẫn còn ở phần sân của mình, sử dụng 6 cầu thủ và thủ môn để phục vụ cho việc triển khai bóng.
Vì khâu phòng ngự được tổ chức cực kỳ kỷ luật của Atalanta, Rossoneri chỉ có thể tạo ra được duy nhất 1 pha phản công, nhưng tình huống đó chẳng hề mang đến một cơ hội nguy hiểm. Atalanta đã vô hiệu hóa được một trong những đội bóng phản công hay nhất giải đấu, đây chính là minh chứng cho khả năng pressing và di chuyển tuyệt vời của họ.

INTER ĐÃ CƯỚP ĐI QUYỀN KIỂM SOÁT TRẬN ĐẤU NHƯ THẾ NÀO?
Trong cuộc đối đầu với Inter, trận đấu đã diễn ra với một diễn biến khác. Quyết định sử dụng đội hình tương tự trước 3-5-2 mà Antonio Conte triển khai đã hoạt động hiệu quả trong hiệp một, và Milan dường như đã kiểm soát được trận đấu.

Nerazzurri không quá quyết liệt trong khâu pressing của họ, chủ yếu điều chỉnh theo chiến thuật di chuyển của đối phương, giống như đấu pháp mà họ đã sử dụng trong chiến thắng trước Juventus. Điều này có nghĩa là họ sẽ không tổ chức pressing tầm cao mà chỉ thực hiện ở khu vực giữa sân và cố gắng đánh bại Milan ở đó.

Thua hai trận liên tiếp, chuyện gì đã xảy ra với AC Milan hình ảnh
Cách chọn vị trí ban đầu của các cầu thủ Inter ở khu vực giữa sân, không liên quan gì đến pressing tầm cao.
Trái ngược với đối thủ, Milan đẩy đội hình lên rất cao và tập trung vào việc gây khó khăn cho chiến thuật triển khai bóng từ hàng thủ của Inter. Brahim Díaz được giao nhiệm vụ “chăm sóc” Marcelo Brozović, cầu thủ quan trọng nhất của Inter trong việc phát triển bóng. Trước chiến thuật pressing tầm cao của Milan và việc Brozović bị “chăm sóc” cực kỳ chặt chẽ, Inter đã nhanh chóng phải thay đổi đấu pháp và bắt đầu sử dụng phương án lên bóng thông qua 2 cánh. Sau khi bị dẫn trước 1-0, Nerrazzuri đã điều chỉnh lại khâu pressing của họ và bắt đầu dâng cao. Họ cố gắng giành lại quyền kiểm soát bóng càng nhanh càng tốt và đoạt bóng ở các khu vực trên cao. Theo lý thuyết thì những hành động này sẽ cho phép Milan có được nhiều cơ hội tạo ra các pha phản công nguy hiểm, và nó đã thực sự mang đến cho họ thêm nhiều cơ hội hơn để xuyên phá đối phương, nhưng khâu phòng ngự của Inter đã hoạt động đủ tốt, họ đã rất nhanh chóng tái tổ chức và xây dựng lại cấu trúc phòng ngự trong những tình huống này.
Thua hai trận liên tiếp, chuyện gì đã xảy ra với AC Milan hình ảnh
Milan thực hiện pressing tầm cao.
Thua hai trận liên tiếp, chuyện gì đã xảy ra với AC Milan hình ảnh
Inter đẩy các cầu thủ của mình lên cao hơn khi tổ chức pressing trong hiệp hai.
Đẩy đội hình lên cao cũng là đấu pháp của Inter khi họ kiểm soát bóng. Các tiền vệ của Inter là những người rất thiên về tấn công và tập trung vào việc di chuyển không bóng, chiếm lĩnh các khu vực trọng yếu ở 1/3 cuối sân đối phương, và thường xuyên thực hiện những tình huống xâm nhập vào bên trong vòng cấm để tận dụng các quả tạt của đồng đội. Ivan Perišić đã hoạt động rất tích cực ở cánh trái, gây rối loạn hàng thủ của Milan, còn Matteo Darmian và Nicolò Barella thường xuyên phối hợp với nhau ở cánh phải. Romelu Lukaku sẽ tham gia cùng họ trong những nỗ lực xuyên phá Hernández, tạo ra các khoảng trống thông qua việc di chuyển rất nhiều, và liên kết lối chơi.
Inter đã có được những cơ hội của họ trước khung thành Milan trong hiệp một, nhưng sự thiếu chính xác và các hành động phòng ngự xuất sắc của Rossoneri đã khiến họ không thể ghi bàn. Alessio Romagnoli, cùng sự hỗ trợ của Kessié, đã làm rất tốt nhiệm vụ ngăn chặn Lukaku tạo ra bất kỳ tình huống nguy hiểm nào trong hiệp một.
Rafael Leão là cầu thủ đã làm xáo trộn hàng thủ của Inter nhiều nhất và thường xuyên phối hợp với hậu vệ trái trong những nỗ lực xuyên phá đối phương.
Mọi thứ đã hoàn toàn thay đổi khi Ibrahimović phải nhận thẻ đỏ ở phút 12 của hiệp 2. Nerrazzuri đã tận dụng lợi thế này để đẩy Milan về phía sau và dâng cao đội hình của mình hơn nữa, qua đó cố gắng tạo ra nhiều cơ hội nhất có thể. Cục diện này đã hạn chế một cách trầm trọng khả năng tấn công của Milan. Ngay cả khi họ thoát được lớp pressing đầu tiên của đối phương, thì sự kém cỏi trong việc kiểm soát bóng và xoay sở trước những áp lực dồn dập tiếp theo sẽ dẫn đến hệ quả là Rossoneri chẳng thể tạo ra được điều gì cả.
Mặc dù đã lâm vào một tình cảnh cực kỳ khó khăn, nhưng việc kéo đội hình xuống thật thấp và tổ chức phòng ngự với hầu hết các cầu thủ của mình ở phía sau quả bóng sẽ là một chiến thuật hợp lý khi Milan đang có lợi thế dẫn trước một bàn thắng. Tuy nhiên, họ chẳng có kế hoạch nào để thoát khỏi những áp lực dồn dập mà đối phương tạo ra, điều này đã dẫn đến nhiều sai lầm cá nhân hơn, cũng như những động thái không chính xác. Họ bắt đầu rạn nứt và phải nhận đến 19 cú sút về phía khung thành của mình trong hiệp 2, trong khi không thể đe dọa khung thành của Inter dù chỉ một lần. Inter đã cực kỳ quyết tâm trong việc tận dụng tối đa lợi thế mà họ có được trước đối phương.
SỰ PHỤ THUỘC VÀO MỘT VÀI CÁ NHÂN
Sự vắng mặt của Hakan Çalhanoğlu là một trong những khó khăn lớn nhất mà Milan phải đương đầu. Ngôi sao người Thổ Nhĩ Kỳ là cầu thủ chủ chốt trong việc tạo ra sự liên kết giữa hàng tiền vệ và các cầu thủ tấn công khác của Rossoneri, cũng như giúp ích rất nhiều trong các hành động tấn công của họ kể từ khi anh gia nhập câu lạc bộ này, và tầm quan trọng của anh đã trở nên cực kỳ rõ ràng trong 2 trận đấu gần nhất của họ.
Sự vắng mặt của Çalhanoğlu ở vị trí tiền vệ tấn công đã khiến những nỗ lực triển khai bóng của Milan không thể thành công và giảm đi sự hiệu quả của họ ở khu vực 1/3 cuối sân đối phương một cách đáng kể. Khả năng chọn vị trí và sự hiện diện cực kỳ chất lượng của tiền vệ người Thổ Nhĩ Kỳ ở các khu vực thuộc trung lộ hóa ra là không thể thay thế và đóng vai trò vô cùng quan trọng trong mọi chiến thuật triển khai bóng mà Milan lựa chọn. Rossoneri không chỉ gặp khó khăn trong việc mở ra các phương án chuyền bóng và vượt qua pressing của đối phương, mà cả những pha phản công của họ cũng chịu ảnh hưởng tiêu cực rất nặng nề khi không có Çalhanoğlu.
Thua hai trận liên tiếp, chuyện gì đã xảy ra với AC Milan hình ảnh
Cấu trúc phòng ngự của Inter, và Milan chẳng có được một sự hiện diện chất lượng, sở hữu khả năng chọn vị trí tốt ở vùng không gian giữa 2 tuyến. Çalhanoğlu sẽ giúp ích rất nhiều trong những tình huống như thế này.
Điều này sẽ làm dấy lên luồng ý kiến cho rằng Milan đang quá phụ thuộc vào một số cá nhân nhất định, khiến cho họ không thể xoay sở tốt trước những đội bóng chuyên pressing khi các cá nhân đó vắng mặt.
Những phương án thay thế được sử dụng là Soualiho Meïté và Díaz rõ ràng đều đã hoạt động không hiệu quả trong khâu tấn công, điều này khiến Milan và các cổ động viên của họ càng cảm thấy nhớ Çalhanoğlu hơn nữa.
Với việc không có cả Çalhanoğlu và Ibrahimović trước Inter, Milan đã cực kỳ chật vật trong việc tạo ra sự kết nối giữa các tuyến và khiến cho những nỗ lực triển khai tấn công thông qua trung lộ của họ trở nên hoàn toàn vô hại. Dĩ nhiên, việc phải chơi thiếu người là một sự thiệt thòi lớn, nhưng khả năng tái tổ chức yếu kém mà Rossoneri thể hiện có thể là một lời cảnh báo cho tương lai của họ.
Chấn thương của Ismaël Bennacer vào tháng 12 cũng là một sự thiệt hại lớn đối với Rossoneri và điều này chắc chắn đã ảnh hưởng tiêu cực một cách rất nặng nề đến tuyến giữa của họ. Những hành động của cầu thủ người Algeria ở các khu vực trung lộ thường giúp đội có được sự vượt trội trước đối phương và chắc chắn sẽ cực kỳ hữu ích trước những chiến thuật pressing của Inter và Atalanta.
Pioli gần đây đã phải đối mặt với sự thiếu vắng của một vài cầu thủ quan trọng và điều đáng lo ngại hơn nữa là đi cùng với tình trạng đó, phong độ của Milan cũng đã giảm sút, đây là một dấu hiệu về sự thiếu linh hoạt, điều này có thể sẽ khiến họ gặp thêm nhiều rắc rối khác cho đến cuối mùa giải.

KẾT LUẬN
Milan không hẳn là một đội bóng “sợ” các đối thủ chuyên pressing, nhưng họ rõ ràng đã tỏ ra cực kỳ chật vật khi thiếu đi sự phục vụ của một vài cầu thủ nhất định. Đây là một “báo động đỏ” dành cho Rossoneri và đồng thời là một cú đánh mạnh vào tham vọng vô địch của đội bóng này, vì điều này đã ảnh hưởng nặng nề đến phong độ của họ và khiến họ dần bắt đầu mất đà. Sự phụ thuộc của Milan vào một số cầu thủ nhất định trong đội sẽ khiến họ bất lực trước những đối thủ cố gắng đẩy họ về phía sau khi những cá nhân đó vắng mặt, bởi vì Rossoneri sẽ rất chật vật trong việc tạo ra sự kết nối giữa các tuyến vả xử lý những áp lực của đối phương, qua đó dẫn đến các sai lầm của cả cá nhân và tập thể.
Tương lai của Rossoneri giờ đây đang phụ thuộc vào sự hiện diện của những cầu thủ chủ chốt của họ trên sân đấu, còn nếu không, họ sẽ có nguy cơ đánh mất tất cả những gì mà mình đã xây dựng cho đến hiện tại.