150 lượt xem

Người cũ David Moyes thêm 1 lần ăn ớt ở Old Tranfford, GreenWood cú đúp cột dọc

Tại vòng 28 Premier League 2020/21, không nằm ngoài dự đoán, đội chủ sân Old Trafford đã gặp vô vàn khó khăn trước West Ham của “người cũ” David Moyes. Họ chỉ có thể ghi được 1 bàn duy nhất nhờ công của trung vệ Dawson – cầu thủ chỉ có thể khoác áo MU trong tương lai. Thực ra nếu thủ môn Fabianski và khung gỗ không xuất sắc thì MU đã phải có thêm vài bàn nữa.

 “Ổn định” dường như vẫn là khái niệm đầy mơ hồ với MU phiên bản Ole Gunnar Solskjaer. Khi bị dồn vào thế chân tường, Quỷ đỏ luôn trở thành một đội bóng khác. Thế nhưng cứ sau một hoặc vài trận đấu thăng hoa, họ lại có thể khiến tất cả phải ngao ngán bằng một màn trình diễn nghèo nàn.
Những gì diễn ra hồi giữa tuần vừa rồi tại Old Trafford là dẫn chứng tiêu biểu. Gặp một AC Milan mất tới hơn 50% sức mạnh do hàng loạt trụ cột chấn thương, MU vẫn trình diễn bộ mặt vô hồn và rốt cuộc bị thủng lưới vào những giây bù giờ. Trong khi trước đó ít ngày, thầy trò Solskjaer đã khuất phục “độc cô cầu bại” Man City cực kỳ thuyết phục ngay tại Etihad.

Sự bất ổn chính là nguyên nhân lớn nhất khiến MU chỉ còn duy trì cơ hội cạnh tranh ngôi vương Premier League trên phương diện lý thuyết mà thôi. Trước mắt ở màn tiếp đón West Ham tại Old Trafford, HLV Solskjaer khá đau đầu vì tình hình nhân sự do vấn nạn chấn thương, đặc biệt là hàng công khi Anthony Martial cùng Edinson Cavani không thể góp mặt.

Cũng may vào phút chót Rashford đã kịp bình phục chấn thương gặp phải ở trận derby cách đây một tuần nhưng anh được bố trí đá tiền đạo lệch phải chứ không phải trung phong cắm. Thay vào đó, Maseon Greenwood mới được lựa chọn đảm nhận vị trí cao nhất trên hàng công mặc cho lần gần nhất “gỗ thật sự xanh (ghi bàn)” đã cách đây gần 2 tháng với chuỗi 13 trận liền “tịt ngòi” trên mọi đấu trường.

Ngoài sự trở lại của Rashford thì so với trận hòa AC Milan thất vọng vài ngày trước, Solsa có 3 sự điều chỉnh khác. Fred có mặt ở tuyến giữa chơi cặp với đối tác quen thuộc McTominay. Trung vệ Lindelof đẩy Bailly trở lại băng ghế dự bị để lại được sát cánh cùng đội trưởng Maguire ở hàng thủ trong khi Luke Shaw đã phần nào hồi phục được năng lực để hứa hẹn tung hoành bên cánh trái.

Trong khi đó, dưới sự dẫn dắt của một David Moyes, nhà cầm quân từng thất bại thê thảm tại Old Trafford, West Ham đang bay cao và chứng minh rằng họ không chỉ đơn thuần là một “hiện tượng” mùa này. Sức mạnh tập thể cùng lối chơi “biết mình biết người” đã biến West Ham thành một đội bóng đáng gờm.

CLB London chơi không hoa mỹ nhưng cực kì hiệu quả, lại có sự đồng đều và gắn kết hiếm thấy ở một đội bóng hạng trung. Việc Jesse Lingard không thể ra sân trước MU do thỏa thuận giữa đôi bên trong hợp đồng cho mượn chắc chắn là một mất mát lớn bởi từ khi gặp lại người thầy cũ David Moyes, tiền vệ người Anh đã tỏa sáng rực rỡ. Nhưng thực tế từ trước cả thời điểm mượn được Lingard, West Ham cũng đã rất “khó chịu”.

Sự khó chịu đó sớm được thể hiện ở Old Trafford khi West Ham nhập cuộc tốt, phòng ngự chắc chắn và phản công khá sắc, đủ làm hàng thủ áo đỏ không một giây dám lơ là. Phút thứ 4, Shaw phối hợp ăn ý với Rashford bên hành lang trái rồi chuyền sệt vào trong cho Greenwood dứt điểm song Dawson đã kịp can thiệp để triệt tiêu phần lớn mức độ nguy hiểm lên cầu môn đội nhà.

Đó cũng là cơ hội duy nhất của bầy “Quỷ đỏ” trong nửa đầu hiệp 1 bất chấp lấn lướt về tỷ lệ kiểm soát bóng. Mãi đến phút 25, MU mới có cú dứt điểm thứ 2 trong trận đấu. Greenwood di chuyển sang phải lấy bóng rồi thực hiện quả tạt rất vừa vặn cho Rashford không bị ai kèm thực hiện cú đánh đầu nhưng trượt tâm bóng nên không đi chính xác như ý muốn.

Càng về cuối hiệp 1, MU càng tắc. Không phủ nhận West Ham đã phòng ngự tốt với hệ thống được tổ chức chặt chẽ và khoa học song cũng cần phải thấy đội chủ sân Old Trafford tấn công thiếu sắc bén, rất ít những đường chuyền có độ sát thương cao để “tiêu diệt” được mạng lưới che chắn trước cầu môn.

Cho đến giờ nghỉ giải lao, Manchester United chỉ có thêm một tình huống ra trò nữa khi Greenwood dẫn bóng áp sát khu vực 16m50 rồi thực hiện cú cứa lòng trong chân trái hiểm hóc song Fabianski đã xuất sắc đổ người chạm tay đẩy bóng vào cột dọc trước khi ra ngoài.

Tuy nhiên vào đầu hiệp 2 thì cuối cùng bàn thắng cũng đến với đội chủ nhà. Ngay sau khi Coufal suýt đốt lưới nhà khi cản phá tình huống căng ngang khó chịu của Greenwood cho Rashford thì đồng đội của anh, trung vệ Dawson đã làm được việc đó. Trong tình huống phạt góc tạo ra bởi màn “đốt đền hụt” của Coufal, Dawson dưới áp lực từ phía Maguire cùng McTomiany đã đánh đầu như một tiền đạo đối phương, làm bó tay Fabianski.

Một khi thế bế tắc đã được khai thông thì MU dễ đá hơn hẳn bởi đối thủ sẽ buộc phải “phá bỏ vùng an toàn” chứ không thể tiếp tục cố thủ bên phần sân nhà. Phút 61, Bruno Fernandes tung ra cú sút chìm từ ngoài vòng cấm địa và Fabianski một lần nữa chơi xuất sắc với pha đổ người cứu thua đẳng cấp.

Niềm vui sướng của MU sau khi được đối thủ tặng bàn thắng

Dù đã chơi mạo hiểm hơn song West Ham gần như không thể đe dọa được nổi cầu môn Henderson. Sóng gió hầu như chỉ nổi lên khi có cầu thủ đội khách rơi vào thế việt vị. Hàng thủ MU dưới sự chỉ huy của Harry Maguire đã thi đấu tốt, cản phá chính xác và gần như không mắc phải sơ suất nào.

Phút 77, lẽ ra đội bóng áo đỏ phải có bàn thứ 2 khi Greenwood bứt phá từ khu vực giữa sân, lao vào khu cấm địa rồi thẳng chân trái dứt điểm căng song tiếc thay bóng lại dội vào cột dọc. Khoảng thời gian còn lại, West Ham vẫn chỉ mãi loay hoay với các phương án tấn công mà có lẽ nếu trận đấu kéo dài đến 180 phút thì tình hình chắc cũng không khá khẩm hơn với các vị khách.

Trong khi đó, đội chủ nhà cứ ung dung thi đấu chờ tiếng còi mãn cuộc. Vậy là tuy có khó khăn và vất vả nhưng điều quan trọng là MU đã mang về được 3 điểm trọn vẹn trước một đối thủ vô cùng khó chịu để đòi lại vị trí thứ 2 mới rơi vào tay Leicester. David Moyes một lần nữa phải ôm hận khi trở về “chốn xưa” dù bây giờ đội bóng ông dẫn dắt đã lên một tầm cao mới.